Khái niệm, đặc điểm và phân loại tài nguyên du lịch

Author:

Trong bài viết sau đây, tailuanvan.com xin chia sẻ đến bạn một số nội dung liên quan đến tài nguyên du lịch bao gồm: Khái niệm, đặc điểm và phân loại.


Khái niệm, đặc điểm và phân loại tài nguyên du lịch

1. Khái niệm tài nguyên du lịch

Trong cuốn Địa lý du lịch, Nguyễn Minh Tuệ và nnk. cho rằng : “ Tài nguyên du lịch là tổng thể và toàn diện tự nhiên và văn hóa truyền thống lịch sử dân tộc cùng những thành phần của chúng góp thêm phần Phục hồi, tăng trưởng thể lực, trí tuệ của con người, năng lực lao động và sức khỏe thể chất của họ. Những tài nguyên này được sử dụng cho nhu yếu trực tiếp và gián tiếp, cho việc sản xuất dịch vụ du lịch ” ( NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1997 ) .

Khoản 4 (Điều 4, chương 1) Luật Du Lịch Việt Nam năm 2005 quy định: “Tài nguyên du lịch là cảnh quan thiên nhiên, yếu tố tự nhiên, di tích lịch sử văn hóa, công trình lao động sáng tạo của con người và các giá trị nhân văn khác có thể được sử dụng nhằm đáp ứng nhu cầu du lịch, là yếu tố cơ bản để hình thành các khu du lịch, điểm du lịch, tuyến du lịch, đô thị du lịch”.

Nguyễn Minh Tuệ cho rằng tài nguyên du lịch là tổng thể và toàn diện tự nhiên, kinh tế tài chính – xã hội văn hóa truyền thống được sử dụng để hồi sinh sức khỏe thể chất, tăng trưởng thể lực và niềm tin con người. Trên cơ sở này bà cho rằng địa hình, thủy văn, khí hậu, động – thực vật, di tích lịch sử lịch sử vẻ vang văn hóa truyền thống, văn hóa truyền thống nghệ thuật và thẩm mỹ, tiệc tùng, … là những tài nguyên du lịch. Song trong thực tiễn không phải bất kỳ mọi dạng, mọi kiểu địa hình, toàn bộ những kiểu khí hậu những yếu tố khí hậu hay những giá trị văn hóa truyền thống, … đều có năng lực mê hoặc khách cũng như có năng lực kinh doanh thương mại du lịch .
Và THS.Bùi Thị Hải Yến đưa ra khái niệm tài nguyên du lịch trong cuốn Tài nguyên du lịch, tài nguyên du lịch : “ là tổng thể những gì thuộc về tự nhiên và những giá trị văn hóa truyền thống do con người phát minh sáng tạo ra có sức mê hoặc hành khách, hoàn toàn có thể được bảo vệ, tôn tạo và sử dụng cho ngành Du lịch mang lại hiệu suất cao về kinh tế tài chính – xã hội và thiên nhiên và môi trường ” ( NXB Giáo dục đào tạo, 2009 ) .
Ta thấy khái niệm của Nguyễn Minh Tuệ và khái niệm theo Luật Du lịch Nước Ta đưa ra có nhiều điểm giống nhau, cùng do yếu tố tự nhiên, di tích lịch sử lịch sử vẻ vang văn hóa truyền thống, do quy trình lao động phát minh sáng tạo của con người, và Giao hàng cho hoạt động giải trí du lịch. Khái niệm của THS. Bùi Thị Hải Yến về tài nguyên du lịch là khá không thiếu và đơn cử, dễ hiểu, bà không chỉ nêu ra tài nguyên du lịch là gì mà còn nói đến việc bảo vệ, tôn tạo, sử dụng tài nguyên đó cho ngành du lịch không riêng gì đem lại hiệu suất cao về kinh tế tài chính – xã hội mà còn về thiên nhiên và môi trường .

2. Đặc điểm của tài nguyên du lịch

Đặc điểm chung của tài nguyên du lịch :
Một số loại tài nguyên du lịch là đối tượng người dùng khai thác của nhiều ngành kinh tế tài chính xã hội. Tài nguyên du lịch có phạm trù lịch sử dân tộc nên ngày càng có nhiều loại tài nguyên du lịch được điều tra và nghiên cứu, phát hiện, tạo mới và được đưa vào khai thác, sử dụng. Tài nguyên du lịch mang tính đổi khác .
Hiệu quả và mức độ khai thác tài nguyên du lịch phụ thuộc vào vào những yếu tố : năng lực điều tra và nghiên cứu, trình độ tăng trưởng khoa học công nghệ tiên tiến, nguồn gia tài vương quốc. Tài nguyên du lịch phong phú và đa dạng, phong phú ; có những giá trị nghệ thuật và thẩm mỹ, văn hóa truyền thống lịch sử vẻ vang, tâm linh, vui chơi ; có sức mê hoặc với hành khách. Tài nguyên du lịch gồm có những loại tài nguyên vật thể và tài nguyên phi vật thể. Tài nguyên du lịch là những loại tài nguyên hoàn toàn có thể tái tạo được. Tài nguyên du lịch có tính chiếm hữu chung. Việc khai thác tài nguyên du lịch gắn chặt với vị trí địa lý .
Tài nguyên du lịch thường có tính mùa vụ và việc khai thác tài nguyên mang tính mùa vụ .
Tài nguyên du lịch mang tính diễn giải và cảm nhận .

3. Phân loại tài nguyên du lịch

Để thực thi điều tra và nghiên cứu, quản trị, bảo tồn, tôn tạo, tăng trưởng và khai thác tài nguyên du lịch có hiệu suất cao theo hướng vững chắc, cần phải triển khai phân loại tài nguyên du lịch khoa học và tương thích .
Tổ chức Du lịch quốc tế ( UNWTO, 1997 ) đã kiến thiết xây dựng mạng lưới hệ thống phân loại tài nguyên du lịch thành 3 loại, 9 nhóm gồm : Loại phân phối tiềm tàng ( 3 nhóm : văn hóa truyền thống tầm cỡ, tự nhiên tầm cỡ, vạn động ) ; loại phân phối hiện tại ( gồm 3 nhóm : đường sá, thiết bị, hình tượng toàn diện và tổng thể ) và loại tài nguyên kỹ thuật gồm 3 nhóm tính năng : hoạt động giải trí du lịch, phương pháp và tiềm lực khu vực .
Theo ý niệm những nhà khoa học về quy hoạch du lịch của Pháp Geogvgers Cazes – Robert Lanquar Yve Raynoum trong cuốn Quy hoạch du lịch đã ý niệm : Không sống sót những tài nguyên tự thân du lịch mà chỉ hoàn toàn có thể khai thác và sử dụng được trong những điều kiện kèm theo kinh tế tài chính, công nghệ tiên tiến xác lập. Theo những ông trong nghành du lịch tài nguyên hoàn toàn có thể phân làm 3 loại chính :
Các tài nguyên vạn vật thiên nhiên như khí hậu thuận tiện cho những mô hình du lịch, địa hình, cảnh sắc núi sông, thực – động vật hoang dã, biển hồ, …
Các nguồn tài nguyên văn hóa – xã hội như những cuộc trình diễn thẩm mỹ và nghệ thuật, những liên hoan âm nhạc, những cuộc hòa nhạc, những cuộc triển lãm hội thảo chiến lược quốc tế, khoa học kỹ thuật, những vật làm chứng, những đập nước hoặc máy móc văn minh, những di sản văn hóa truyền thống lịch sử vẻ vang, những điểm thắng cảnh .

Các nguồn tài nguyên thuộc nhóm kinh tế như: nhà máy, trung tâm kỹ thuật, các điều kiện kinh tế thuận lợi cho việc mua tài sản, dịch vụ giá rẻ, có sự ưu đãi về hải quan.

Tuy phân loại tài nguyên du lịch thành 3 loại chính, nhưng khi thống kê tài nguyên du lịch Geogvgers Cazes – Robert Lanquar Yve Raynoum lại thống kê tài nguyên theo những yếu tố đã được Tổ chức Du lịch Thế giới xác lập gồm : Di sản vạn vật thiên nhiên, di sản nhân văn, di sản văn hóa truyền thống, những khu công trình hạ tầng và thiết bị cho vui chơi và du lịch, những nguồn kinh tế tài chính và kinh tế tài chính .
Và địa thế căn cứ vào nguồn gốc hình thành của tài nguyên, nhà khoa học Ngô Tất Hổ đã triển khai phân loại tài nguyên du lịch gồm 3 mạng lưới hệ thống, 10 loại, 95 hình và 3 đẳng cấp và sang trọng là khu, đoạn, nguyên. Ông cho rằng 3 quý phái này phản ánh độ lớn nhỏ của tài nguyên theo mấy mô hình dựa trên tính quan trọng và quy mô của tài nguyên .
Những cách phân loại tài nguyên du lịch trên đều dựa vào những đặc tính nhất định của tài nguyên du lịch, nhưng theo em, phân loại theo nguồn gốc hình thành : tài nguyên du lịch tự nhiên và tài nguyên du lịch nhân văn là dễ hiểu hơn cả và trong khóa luận này em cũng sẽ vận dụng cách phân loại này để điều tra và nghiên cứu .

3.1. Tài nguyên du lịch tự nhiên

Theo Khoản 1 ( Điều 13, Chương II ) Luật Du Lịch Nước Ta năm 2005 pháp luật : “ Tài nguyên du lịch tự nhiên gồm những yếu tố địa chất, địa hình, địa mạo, khí hậu, thủy văn, hệ sinh thái, cảnh sắc tự nhiên đang được khai thác hoặc hoàn toàn có thể được sử dụng Giao hàng mục tiêu du lịch ” .
* Đặc điểm của tài nguyên du lịch tự nhiên
Nếu được quy hoạch, bảo vệ, khai thác hài hòa và hợp lý theo hướng bền vững và kiên cố thì phần đông những loại tài nguyên du lịch tự nhiên được xếp vào loại tài nguyên vô tận, tài nguyên có năng lực tái tạo hoặc có quy trình suy thoái và khủng hoảng chậm .
Hầu hết việc khai thác tài nguyên du lịch tự nhiên chịu tác động ảnh hưởng nhiều vào điều kiện kèm theo thời tiết .
Một số điểm cảnh sắc và du lịch dựa vào tài nguyên tự nhiên thường nằm xa những khu đông dân cư .

3.2. Tài nguyên du lịch nhân văn

Theo Khoản 2 ( Điều 13, Chương II ) Luật Du Lịch Nước Ta năm 2005 pháp luật : “ Tài nguyên du lịch nhân văn gồm truyền thống lịch sử văn hóa truyền thống, những yếu tố văn hoá, văn nghệ dân gian, di tích lịch sử lịch sử vẻ vang, cách mạng, khảo cổ, kiến trúc, những khu công trình lao động phát minh sáng tạo của con người và những di sản văn hoá vật thể, phi vật thể khác hoàn toàn có thể được sử dụng ship hàng mục tiêu du lịch ” .
Nếu hiểu theo nguồn gốc hình thành hoàn toàn có thể hiểu tài nguyên du lịch nhân văn là tài nguyên có nguồn gốc tự tạo do con người phát minh sáng tạo ra. Tuy nhiên chỉ có những tài nguyên nhân văn có sức mê hoặc với hành khách và hoàn toàn có thể khai thác tăng trưởng du lịch để tạo ra hiệu suất cao xã hội, kinh tế tài chính, môi trường tự nhiên mới được gọi là tài nguyên du lịch nhân văn .
Tài nguyên du lịch nhân văn gồm những loại tài nguyên nhân văn vật thể như : những di tích lịch sử lịch sử dân tộc, những di tích lịch sử lịch sử vẻ vang văn hóa truyền thống, những khu công trình đương đại, vật kỷ niệm, bảo vật vương quốc. Tài nguyên du lịch nhân văn phi vật thể gồm những tiệc tùng, nghề và làng nghề truyền thống cuội nguồn, văn hóa truyền thống nghệ thuật và thẩm mỹ, văn hóa truyền thống nhà hàng siêu thị, phong tục, tập quán, ngôn từ, chữ viết, tôn giáo, những nguồn thông tin và nguồn tri thức khoa học, kinh nghiệm tay nghề sản xuất .
* Đặc điểm của tài nguyên du lịch nhân văn

Tài nguyên du lịch nhân văn do con người tạo ra nên chịu tác động của thời gian, thiên nhiên và do chính con người.Vì vậy dễ bị suy thoái, hủy hoại và không có khả năng tự phục hồi ngay cả khi không có sự tác động của con người. Vì vậy  di tích lịch sử – văn hóa khi bị bỏ hoang cũng bị xuống cấp nhanh chóng; những giá trị văn hóa phi vật thể như những làn điệu dân ca, các vũ khúc, các lễ hội, các làng nghề truyền thống, phong tục tập quán,…khi không được bảo tồn và phát huy có hiệu quả sẽ bị mai một hoặc biến mất. Do vậy, khi khai thác tài nguyên du lịch nhân văn cho mục đích phát triển du lịch cần quan tâm đầu tư cho bảo tồn, tôn tạo thường xuyên, khoa học và có hiệu quả.

Tài nguyên du lịch nhân văn là do con người phát minh sáng tạo ra nên có tính phổ cập. Ở đâu có con người, ở đó có tài nguyên nhân văn. Vì vậy, những địa phương, những vương quốc đều có tài nguyên nhân văn, trong đó có nhiều loại có sức mê hoặc với hành khách, đã hoặc sẽ hoàn toàn có thể sử dụng cho tăng trưởng du lịch .
Tài nguyên du lịch nhân văn ở mỗi vùng, mỗi vương quốc thường mang những rực rỡ riêng. Do điều kiện kèm theo tự nhiên và điều kiện kèm theo kinh tế tài chính – xã hội là những yếu tố nuôi dưỡng tạo thành tài nguyên du lịch nhân văn ở mỗi địa phương, mỗi vương quốc không giống nhau nên tài nguyên du lịch nhân văn ở mỗi khu vực, mỗi vương quốc có giá trị rực rỡ riêng, góp thêm phần tạo nên những loại sản phẩm du lịch độc lạ có sức cạnh tranh đối đầu và mê hoặc hành khách riêng. Do vậy, trong quy trình khai thác, bảo tồn tài nguyên du lịch nhân văn cần coi trọng việc bảo vệ, phát huy giá trị độc lạ của tài nguyên .
Tài nguyên du lịch nhân văn thường được phân bổ gần những khu dân cư, đặc biệt quan trọng tập trung chuyên sâu nhiều ở những khu vực đông dân cư. Bởi nó được sinh ra trong quy trình tăng trưởng xã hội và là loại sản phẩm do con người phát minh sáng tạo ra. Khác với tài nguyên du lịch tự nhiên, việc khai thác phần nhiều tài nguyên du lịch nhân văn thường ít chịu ảnh hưởng tác động của những hiện tượng kỳ lạ thời tiết gây nên như mưa hay rét nên tính mùa vụ cũng ít hơn so với tài nguyên du lịch tự nhiên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

https://khetre.thuathienhue.gov.vn/?gd=4&cn=121&tc=4461